LỄ TÂN NIÊN
(Mồng Một Tết)
Anh chị
em thân mến,
Chúng ta
vừa nghe một trong những đoạn TM hay nhất của sách TM.
Cá nhân của tôi đã đọc đoạn TM này không biết bao nhiêu lần và lần
nào khi đọc xong tôi cũng cảm thấy một cảm giác thật phấn khởi.
Chọn bài
TM này để đọc vào thời điểm chúng ta bắt đầu một năm mới tôi cho là
một chọn lựa tuyệt vời. Đây không phải là một
đoạn TM chỉ đòi đòi hỏi chúng ta phải rà lại cách
sống của chúng ta trước mặt Chúa mà nó còn là một đoạn TM giúp chúng
ta định hướng cho những ngày chúng ta sắp sống trong
một tương lai đang đi tới của chng ta.
Đây là
một việc làm rất cần thiết. Nó quyết định cho sự thành - bại,
vui tươi hạnh phúc - hay bất hạnh của cuộc đời mỗi người chúng ta.
Đọc cả
đoạn TM hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu Chúa của chúng ta là một
con người rất thực tế. Ngài biết thật rõ
cuộc đời của mỗi con người. Ngài biết thật rõ cuộc đời không chỉ
toàn là mầu hồng mà bên cạnh đó còn có cả những khốn khó gian nan và
những khốn khó gian nan này thì hầu như ngày nào cũng có. Bởi vậy
khi phác họa ra một thái độ sống cho mỗi ngày như
trong bài TM hôm nay, Chúa Giêsu chỉ muốn nhắm tới một mục đích là
giúp cho mỗi người chúng ta có thể tìm thấy niềm vui và hạnh
phúc cho cuộc sống của mình
1.
Đừng lo:
Dale
Carnegie cắt nói thêm :"Đừng lo không có nghĩa là đừng nghĩ. Bạn cứ
việc nghĩ tới ngày mai đi, cứ cẩn thận suy nghĩ, cứ dự tính, cứ sửa
soạn, nhưng đừng lo lắng gì hết"
Đừng lo
lắng gì hết bởi vì con người dù có lo lắng đến đâu đi nữa, như Chúa
Giêsu nói, cũng chẳng có thể kéo dài cuộc đời của mình dù là
chỉ thêm vài gang tấc.
Đàng khác
lo lắng còn là thái độ của một người không có lòng tin.
Nếu thực sự con người biết tin nơi Thiên Chúa thì chắc chắn họ sẽ
không có gì phải lo lắng.
Chúa
Giêsu nói thật rõ: "Cha chúng con biết chúng con cần gì" Nói thế
không có nghĩa là Chúa bảo chúng ta chẳng cần phải làm gì cả.
"Tình phụ tử của TC không phải là chính sách phụ mẫu, nghĩa là một
sự che chở đầy ủy mị, bao bọc khỏi mọi may rủi bất trắc của cuộc
đời. Một người cha biết yêu con không phải bao giờ cũng có ý tránh
cho con mình khỏi mọi thử thách, đau khổ hay chiến đấu. Nhưng theo
sức của ông, ông sẽ biến đau khổ thử thách thành kinh nghiệm có ích
lợi cho đứa con" Tình yêu như thế mới là tình yêu thật sự.
Hơn nữa
khi tin vào Thiên Chúa con người cũng còn phải biết phó thác
tất cả cho Người. Phải tin vào giá trị của mình cũng
như phải tin vào quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa. Chim chóc
hoa cỏ mà còn được Chúa để ý chăm nom thì huống chi là con người.
Bởi thế nói theo kiểu của Thánh Phaolô thì "ngay cả khi ta phục vụ
Thiên Chúa mà ta vẫn bị đói rách hay bị chết chóc thì ta vẫn không
phải là kẻ bị quyền năng Thiên Chúa tử bỏ (Rom 8,28 + Mt 10,28-31)
mà đó còn là một cái phúc.(Mt 5,3-12) Chỉ có TC mới hiểu hết
được những sự tốt lành mà Ngài làm cho các con cái của Người.
Hoài Nam Tử
có thuật lại một câu truyện như sau: có một ông lão ở gần cửa ải có
một con ngựa tự nhiên bỏ sang nước Hồ. Láng giềng biết tin đó đến
hỏi thăm.
Ông lão
nói:
- Mất
ngựa thế mà biết đâu lại là cái phúc.
Cách mấy
tháng con ngựa của ông tự nhiên quay trở về, lại về với một con ngựa
khác. Láng giềng nghe tin đến mừng. Ông lão nói:
- Được
ngựa thế biết đâu lại là một mối họa.
Từ khi có
con ngựa hay, đứa con ông lão ngày ngày mải mê tập dượt. Một hôm
chẳng may bị té ngã và què mất một chân.
Láng
giềng nghe tin lại đến chia buồn.
Ông lão
nói:
- Con tôi
què thế nhưng biết đâu lại là một cái phúc.
Một năm
sau bỗng có giặc Hồ xâm lăng, nhà vua hạ lệnh tổng động binh. Con
ông lão vì què chân cho nên được miễn nhập ngũ. Trận chiến ác liệt
chưa từng thấy.Tướng sĩ lâm trận mười phần tử trận mất chín. Nhờ
được ở nhà mà con ông lão thoát được hiểm nguy chết chóc và nhờ đó
mà hai cha con vẫn còn được sống bên nhau.
2.
Vậy trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của
Người...Còn tất cả những thứ khác Người sẽ thêm cho"
Đây là
câu nói thật quan trọng và cũng là điều kiên tất yếu mà khoa Thần
học gọi là điều kiện "sine qua non" có nghĩa là điều
kiện không thể không có để cho một điều gì đó được thành sự hay
được xẩy ra.
Theo bản
văn KT hôm nay thì việc "trước hết phải tìm kiếm nước Thiên Chúa và
sự công chính của Người" là điều kiện để Chúa thực hiện lời hứa"
Còn các điều khác sẽ được ban thêm cho"
Việc tìm
kiếm nước Thiên Chúa mà Chúa Giêsu nói ở đây không phải là sự tìm
kiếm giống như tìm kiếm một đồ vật nhưng là thái độ gồm cả ý
chí, nỗ lực và hành động hướng về Thiên Chúa, để cho Thiên Chúa chi
phối và điều khiển mọi suy nghĩ và hành động của mình sao cho những
hành động đó thể hiện được thánh ý của Người. Làm
được như vậy là con người đã làm được điều mà bài TM hôm nay gọi là
tìm kiếm nước Thiên Chúa .
Và sau đó
chắc chắn Thiên Chúa sẽ thực hiện những gì Ngài đã hứa cho chúng
ta.
Câu
truyện số 33 trong Góp nhặt B kể lại một biến cố rất đặc biệt xẩy ra
trong CĐ các chị nữ tu Bác ái của Mẹ Têrêxa thành Calcutta. Kể câu
truyện này để anh chị em thấy việc Thiên Chúa làm lạ lùng như thế
nào. Mỗi ngày tại Calcutta hội dòng phải chăm sóc cho khoảng chừng
7000 người một số người bằng cả giáo xứ Bùi Phát của
chúng ta - rồi còn phải lo cung cấp thực phẩm cho họ nữa. Vào một
ngày thứ sáu nọ, chị nữ tu coi sóc nhà bếp đến thưa với mẹ:
- Thưa
mẹ, trong nhà không còn gì ăn cho hôm nay và ngày mai nữa.Tốt hơn
hết là chúng ta nên bo cho họ biết điều đó.
Nghe điều
đó, mẹ không biết phải trả lời cho chị phụ trách nhà bếp như thế
nào. Cả 7000 ngàn người ăn chứ đâu phải ít.
Thế nhưng
vào khoảng 9 giờ sáng hôm đóđkhông hiểu vì lý do gì mà chính quyền
Ấn độ tuyên bố đóng cửa tất cả các trường công lập. Thế là số bánh
mì làm sẵn cung cấp cho các học sinh không có chỗ sử dụng và chúng
được chở thẳng tới cho mẹ Têrêxa.Và tất cả 7000 người từ nhỏ tới lớn
có đủ bánh mì ăn trong hai ngày và hơn nữa còn được ăn no nê hơn cả
những lần khác.
Chẳng ai
hiểu được lý do. Nhưng mẹ Têrêxa thì thấy thật rõ. Mẹ nói:"Đó
chính là dấu chỉ của Tình thương Thiên Chúa. Người là người Cha giầu
lòng yêu thương đối với con cái mình"
Thánh
Phanxico Assisi khi trình bản nội qui lên ĐTC để xin Ngài chuẩn
y.....ĐTC đọc xong......
- Các tu
sĩ của con sẽ sống bằng cái gì.
- Tâu
ĐTC, Thiên Chúa là một người Cha đầy uy quyền, nhưng Người cũng là
một người Mẹ nhân từ."(?)
Một hôm
đang trên con đường vào Giêricô Chúa Giêsu nghe thấy có một tiếng
than từ xa xa vọng lại:
- Lạy
Ngài Giêsu, con Vua Đavid, xin thương xót con.
Chúa
Giêsu dừng chân lại:
- Con
muốn xin gì đây?
- Lạy
Thầy, xin cho con được sáng mắt.
Thấy anh
ta mạnh tin, Chúa hiền từ đáp:
- Được
lắm. Lòng tin của anh đã cứu anh"(Lc 18,35)
Lòng tin
vào Chúa quan phòng là con đường giải thoát rực rỡ huy hoàng cho mọi
người nhất là trong thời đại này.